Nếu tận thế anh không bận, có thể đến cứu chúng em không? Câu hỏi này dường như chỉ là một lời đùa nhại, nhưng lại ẩn chứa nỗi bất lực và hy vọng của những linh hồn lạc lõng trong thế giới sau tận thế. Willem, một thanh niên thức giấc sau giấc ngủ hàng trăm năm, là người cuối cùng còn sót lại của nhân loại. Anh tỉnh dậy trong một thế giới hoang tàn, gợn bóng những kiếp người xưa chỉ còn lại trong ký ức mơ hồ. Biết ngần ấy, Willem bắt đầu làm quen với cuộc sống mới, công việc quản lý kho vũ khí, một trọng trách dường như xa lạ với một người vốn chẳng ý định tham gia vòng xoáy bạo lực của thế kỷ cuối cùng.
Rồi một nhóm cô gái xuất hiện. Họ là tiên nữ, những vị thần xinh đẹp với sức mạnh vĩ đại, trở thành ánh sáng hi vọng duy nhất trong màn đêm chẳng thể nào đen tối hơn. Willem, gác lại nỗi buồn của những ngày tháng đơn độc, lại bừng lên tinh thần sống dậy. Với những người tiên nữ, Willem tìm thấy niềm vui, tình yêu, và cả hy vọng để khôi phục tình yêu thương, sự ấm áp, và sắc màu cho thế giới đã mất đi. Những ngày phù du và tỏa sáng của các tiên nữ và anh thanh niên hờ hững, kiêm quản lý kho vũ khí lại trở thành giai điệu bất khuất, hòa quyện với bản nhạc nhẹ nhàng của cuộc sống, tiếng chuông hy vọng vang vọng trong lòng. “Nếu tận thế anh không bận, có thể đến cứu chúng em không?” Có lẽ câu nói ấy sẽ được giải đáp bởi một nụ cười của Willem, ánh mắt trìu mến dành cho những tiên nữ bất khuất, một thế giới mới đang được xây dựng bởi chính tình yêu và hy vọng của họ.