Địa Ngục năm 2016, một thế giới đã trở thành hoang tàn sau khi mặt trời bừng lên với sức nóng vô tiền kho liệu. Bức xạ mặt trời quá mạnh đã thiêu trụi khắp hành tinh, cạo sương mù khỏi bề mặt Trái đất, biến nó thành một sa mạc khét lẹt. Loài người đã cạn kiệt, số lượng còn lại khốn cùng, phải vật lộn với ngày tháng chết chóc để tìm chút tàn dư của sự sống. Nhung khí quyển khắc nghiệt đã cướp đi hơi thở của thế giới, từng cơn bão cát cuồn cuộn quét qua, đào thải những người yếu ớt. Tiêu hao tài nguyên là nỗi ám ảnh hằng đêm. Sự cạnh tranh gay gắt chi phối cuộc sống, đẩy loài người đến vực thẳm của bản năng sinh tồn. Cắt ngang màn đêm hoang vu, những ánh lửa lẻ loi đập nhịp với tiếng thở ngắn khàn, vang lên như những giọt lệ cuối cùng của một thế giới đang tàn lụi.
Trong bối cảnh đó, những người sống sót phẫn uất, thèm khát một manh đất còn xanh, một giọt nước suối trong lành. Họ xà lầy, bước ngang dọc trên sa mạc nóng rực, tìm kiếm niềm hy vọng trong cái chết. Nhưng kìa, sau màn đêm u ám, một tia lửa hừng hực lóe lên, mở ra một chốn an cư, một đồng minh bí ẩn. Liệu đó là phương án cứu tinh hay kẻ thù khôn lường? Tìm kiếm nước sống, ánh mặt trời hiếm hoi, hay thậm chí là một chút tình người, không tài nào hừng những bước chân lả tả của con người. Chợt một câu hỏi thách thức vang lên: Địa Ngục thực sự là một nơi chết chóc tột cùng hay vẫn còn ẩn chứa một tia hy vọng nhen nhóm?
Bình luận