Trong chốn ngự trị xa hoa của Thời Bắc Nguỵ, có một cô gái tên Hiệp Ái, giỏi võ nghệ và luôn mơ ước theo học võ nghệ như cánh chim tha hồ bay. Mơ ước ấy đã sâu đậm vào linh hồn cô từ thuở ấu thơ, khi cha cô, Hoa Hồ, lâm bệnh và cô phải gánh trên vai trách nhiệm nuôi sống bản thân. An toàn và hạnh phúc của gia đình là bầu trời che chở trong tâm thức Hiệp Ái. Nhưng bất chợt, dân tộc du mục Nhu Nhiên xâm phạm biên cảnh, quân tình khẩn cấp, toàn dân Bắc Nguỵ lên đường ra trận. Công bố quan trọng, tiếng gọi thiêng liêng ấy cũng rung lên trong trái tim Hiệp Ái. Từ nhỏ cô đã từng nghe cha kể về sự dũng cảm, lòng yêu nước của những người lính Bắc Nguỵ, sao cô có lòng lùi bước trước nguy hiểm khi cha già yếu ốm? Hiệp Ái quyết tâm thay cha, lấy tên là Hoa Mộc Lan, lén chuốc rượu cha, âm thầm ngụy trang, lên đường tòng quân.
Nằm giữa trận quân doanh xô đẩy, Hoa Mộc Lan khơi dậy mọi kinh nghiệm võ thuật đã được hun đúc trong dòng máu, khiến phó doanh trưởng Văn Thái, một người con trai hiếu khách, tốt bụng, phải dành cho cô ánh mắt ngợi khen. Tài năng võ nghệ của Hoa Mộc Lan ngày càng được người người ngạc nhiên, nhưng cũng từ đây, nguy cơ chết người giấu kín dần dần hiện ra trước mặt cô. Thậm chí, một lần vô tình, Hoa Mộc Lan tắm suối nước nóng của doanh trưởng, gặp phải Văn Thái, cô đả thương nhưng ân tình giữa hai người lại nảy sinh một tình cảm nồng nàn. Bên cạnh lo sợ bị lộ thân phận, Hoa Mộc Lan phải chực chiến, lấp liếm hậu quả của tên tội đồ Vu Sư, và trước hết là bảo vệ an nguy cho cha già.
Bình luận